Hôm ấy, vào một buổi chiều cuối năm. Trời tối đen và rét lạnh. Tuyết rơi
nhanh và rất đều dệt thành một bức màn trắng khổng lồ bao trùm trên vạn vật.
Sắp sửa đến giờ giao thừa để bước sang năm mới; thế mà giữa đêm đông lạnh
lẽo, trời tối đen mù mịt một cô bé đầu trần đội tuyết, chân không mang vớ,
vẫn còn phải lang thang trên hè phố vắng người để bán diêm kiếm tiền.
Cô bé tay ôm bao giấy đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời. Lạnh
thế mà bé phải lê đôi chân trần trên hè phố. Trời lạnh như cắt, hai bàn chân
của bé sưng tím cả lên. Bé cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh,
thỉnh thoảng đôi mắt ngây thơ ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van
xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu sao bé chỉ bán có một xu một hộp diêm như
mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến.
Càng về khuya, tuyết càng rơi nhiều. Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ
lên, như quấn vào hình hài nhỏ bé ốm yếu. Bé vào núp bên vỉa hè giữa hai dẫy
nhà cao để tránh cơn gió quái ác và tìm chút hơi ấm trong đêm. Ngồi nghỉ một
lát, chợt nhớ ra bao diêm, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón
tay bớt cóng. Cây diêm cháy bùng lên thật sáng, thật ấm, nhưng chỉ một lát
thì tắt mất, làm bé càng bực mình hơn trước. Bé thử quẹt lên một cây diêm
thứ hai. Khi cây diêm cháy bùng lên, bé thấy trước mặt mình một bàn đầy thức
ăn, những món đặc biệt của ngày lễ giáng sinh. Bé mừng quá, đưa tay ra chụp
lấy thì ngay lúc ấy cây diêm tắt, để lại bé trong bóng tối dầy đặc, với cái
lạnh bây giờ càng khủng khiếp hơn. Bé sợ quá, sợ lạnh, sợ tối, vội vàng lấy
bao giấy đổ diêm ra hết, rồi cứ quẹt lên từng cây một, hết cây này đến cây
khác. Trong ánh sáng của mỗi cây diêm bé thấy mình được về nhà, được gặp lại
người mẹ thân yêu. Mẹ âu yếm bế bé đến gần bên lò sưởi, mặc cho bé chiếc áo
choàng dài thật ấm, thật đẹp, xong nhẹ nhàng đút cho bé từng miếng bánh ngon.
Mẹ trìu mến ôm bé vào lòng, vuốt ve, hỏi han đủ chuyện. Mồi lần que diêm tắt,
hình ảnh người mẹ thân yêu tan biến, bé hoảng sợ, vội vàng quẹt lên một que
khác, mẹ lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ say sưa quẹt hết mớ diêm này đến
mớ diêm khác. Rồi như người điên, bé lấy que diêm châm vào cả hộp diêm. Khi
ánh lửa bùng lên, bé thấy mẹ cúi xuống bế bé lên, mang bé bay bổng về nơi
đầy tiếng hát, đầy những người thân yêu, bé không còn thấy lạnh, thấy đói gì
nữa.
Sáng hôm sau, những người trong phố tìm thấy em bé đáng thương nằm chết bên
cạnh đống diêm vãi tung tóe trong ngõ hẻm.
Tác giả Hans Christian Andersen – tamlinh sưu tầm.